T4, 07 / 2018 11:53 chiều | htpt

Nhân dịp Kỷ niệm 50 năm ngày hy sinh của 10 nữ TNXP ở Ngã ba Đồng Lộc (24/7 1968 – 24/7 2018), đồng chí Lê Đại Biểu TBT tạp chí Hợp tác & Phát triển cùng phóng viên đã về dâng hương lên mộ Mười Anh hùng và viếng thăm Khu di tích Đồng Lộc – biểu tượng của một thời cam go, oanh liệt và chiến thắng của dân tộc ta.
HT&PT xin giới thiệu chùm thơ của Nhà thơ, Nhà báo Bùi Quang Thanh viết ở Ngã ba Đồng Lộc


HÀ ƠI!*

Chén rượu trắng chắc em không biết uống

Khói hương thơm bay hết cả lên trời

Giọt lệ anh rơi vào lòng đất

Có ấm chỗ em nằm? Hà ơi!

 

Mười chị em ngủ hai tám năm trời

Ngàn thông xanh như tóc em mười bảy

Cụm sả ai trồng thơm trong nắng cháy

Thay hương bồ kết bạn anh mong

Tiểu đội đã dàn hai hàng ngang ngoảnh mặt xuống đường

Hố bom Mỹ chắn ngang sâu xoáy ruột

Chị Tần thương em không cho em đứng trước

Lúc hy sinh, Hà ơi có nguyên lành?

Chẳng hiểu sao mỗi lần anh đến thăm

Hoa cỏ may níu dày hơn một chút

Những hạt ngâu màu buồn không chịu được

Cứ rưng rưng như muốn nói điều gì…

 

Hãy yên lòng bên các chị, ngủ đi

Đừng sợ tiếng quạ kêu

Đừng sợ bom lại nổ

Màu hoa đỏ cành bông trang bên mộ

Nhắc anh không quên được một thời

Ngã ba này, những mất mát – Hà ơi!

               Đồng Lộc, tháng 8/1996
* Võ Thị Hà là em út của Tiểu đội nữ TNXP bị bom Mỹ giết hại ở Ngã ba Đồng Lộc. Cô hy sinh năm 17 tuổi.


TÌNH THƯ
(Kính viếng Liệt sĩ  Võ Thị Tần)

Chị ngã xuống rồi tình thư vẫn đi
Như mũi tên của Nữ thần Tình yêu bay về vĩnh cửu
Xuyên qua những con đường máu lửa
Trên vai người giao bưu

Chị ngã xuống rồi, lời tin lời yêu
Chẳng thành trầu cau – thành hòn máu đỏ
Để tình thư gơị thương gợi nhớ
Lặn lội đi tìm địa chỉ người yêu

Chị xa lắm rồi – những lớp đất nâu
Cỏ và hoa đan đầy mộ chí
Nơi ngày xưa bom vùi Mười Chị
Hậu thế xòe tay những tượng đài
Nơi ngày xưa chị run nét bút
Thư thành địa chỉ của Ngày mai.

Trong đoàn người dâng hương Đồng Lộc
Có ai nhận ra sắc đỏ máu mình?

                                           1998

ĐỐI MẶT VỚI TỬ THẦN
(Viết về chiến công của Dũng sĩ gạt bom Uông Xuân Lý)

Khi lưỡi gạt chiếc máy ủi cà vào vỏ quả bom nổ chậm
Tiếng rít rên như cánh cửa tử thần
Những lọn tóc sau gáy anh đội mồ hôi đứng dậy
Chân ga chùng, tay số bỗng phân vân

Nắng Đồng Lộc đỏ
Trời Đồng Lộc trong
Nước mắt mặn trên môi đồng đội
Có trái tim người con gái
nấc nghẽn phía sau anh

Đồng Lộc
Nghìn tấn bom dội trên lưng
Nghìn tấm lưng thịt xương giữ con đường huyết mạch
Trời có thể nghiêng trong tiếng bom
Xe không thể một giờ ùn tắc!

Mặc nỗi sợ dựng lên từng vón tóc
“Nó” đây rồi! Bánh xích cứ trườn lên…

Gạt quả bom ra khỏi tim đường
Đẩy thần chết đến ngoài tầm nguy hiểm
Anh xỉu xuống trong tiếng hồ thông tuyến
Có cặp mắt vừa khóc vừa cười của cô gái sát môi anh.

                                            Đồng Lộc, 5/1984.


Ảnh:
Đồng chí Lê Đại Biểu, TBT tạp chí HT&PT dâng hương trước mộ Mười nữ TNXP Anh hùng.

Nhà thơ Bùi Quang Thanh (phải) với Anh hùng lái máy ủi Uông Xuân Lý (giữa) và Yến Thanh - tác giả bài thơ Cúc ơi!
TBT Lê Đại Biểu và hướng dẫn viên Vương Thị Thương - con gái Anh hùng Phá bom Vương Đình Nhỏ
.
Bài viết cùng chuyên mục