T5, 06 / 2020 4:15 chiều | htpt

 Một vị thầy tuyệt vời !
Một thanh niên trẻ nhìn thấy người thầy thời tiểu học tại một đám cưới. Anh tiến đến chào thầy với tất cả lòng kính ngưỡng: 
- Thầy ơi, thầy có nhớ con không ạ?
Thầy giáo nói: 
- Thầy không nhớ lắm, hãy nói về con xem nào.
Người học trò nghẹn ngào: 
- Thưa thầy, con học lớp 3 của thầy hồi đó, con đã ăn cắp chiếc đồng hồ của một bạn cùng lớp. Con chắc là thầy nhớ chuyện đó. 
Tại vì, một bạn cùng lớp con có chiếc đồng hồ rất đẹp, nên con quyết tâm ăn trộm. Bạn ấy khóc rất nhiều méc với thầy có ai đó đã lấy chiếc đồng hồ. Thầy bảo cả lớp đứng lên cho thầy soát túi. Con nhận ra trước sau gì hành động của mình cũng sẽ bị phơi bày ra với tất cả học sinh và giáo viên. Con sẽ bị gọi là một thằng ăn cắp, một kẻ nói dối, hạnh kiểm của con sẽ hoen ố mãi mãi. Con sợ hãi vô cùng. 
Nhưng thầy đã bắt tụi con đứng quay mặt vô tường và nhắm mắt lại. Thầy soát từng chiếc túi, khi lấy được chiếc đồng hồ từ túi của con rồi, con thấy thầy vẫn tiếp tục soát đến túi của đứa học trò cuối cùng. Xong xuôi, thầy kêu tụi con mở mắt ra, thầy ngồi xuống ghế. Con run rẩy chờ tên mình bêu ra trước cả lớp.
Thầy giơ cái đồng hồ cho cả lớp thấy và đưa trả lại cho bạn ấy. Cả lớp mừng vui vỗ tay và Thầy đã không bao giờ nói ra tên của đứa ăn cắp. Thầy cũng đã không nói với con một lời và không bao giờ đề cập chuyện đó với bất cứ ai. 
Suốt những năm tháng tiểu học, không một giáo viên hay học sinh nào nói với con về chuyện ăn cắp đồng hồ. Con nghĩ Thầy đã cứu vớt nhân phẩm cho cuộc đời con ấy. Thầy không muốn làm con xấu hổ. 
Thầy thực sự đã không nhớ con sao ? 
Người thầy đáp: 
- Thầy nhớ con rồi nhưng không thể nào nhớ được ai đã lấy cắp cái đồng hồ bởi vì khi thầy soát túi tất cả các con, thầy cũng nhắm mắt mà.
Người học trò năm xưa xúc động ôm người thầy già đáng kính. 
Thích Thiện Tâm 

Phó Chủ tịch Hội Hữu nghị Việt Nam - Campuchia

.
Bài viết cùng chuyên mục